Ngày 22 tháng 03 năm 2008

Biển và em

Đinh Vũ Ngọc


Biển thả sóng trườn lên người em đó
Và tham lam ve vuốt tấm thân ngà
Sóng bạc đầu còn đa tình quá đỗi
Ôm hoài em sàm sỡ chẳng buông ra

Đôi mắt em hay là đôi mắt biển
Biển màu xanh và mắt cũng màu xanh
Anh lảo đảo theo từng con sóng biển
Hồn đắm chìm trong sóng mắt long lanh

Ông mặt trời cũng yêu em rồi đó
Chiều hôm nay cứ hạ xuống gần hơn
Với tất cả tấm chân tình nóng hổi
Ngắm nhìn em bằng tia nắng van lơn

Tóc em xanh hơn cả màu mây biếc
Nên mây buồn lãng đãng tít trên cao
Gió nói với em bao lời da diết
Hẹn hò em trên bờ mát phi lao

Nói sao hết được tâm tình của cát
Hôn chân em in từng dấu cuồng si
Khiến cho biển hờn ghen thành độc ác
Tung sóng vào giận dữ xoá phăng đi

Riêng còn anh nồng nàn mà lặng lẽ
Yêu rất nhiều, tình chỉ gởi vào thơ
Hình ảnh em chiều nay trên bãi biển
Anh âm thầm ấp ủ mãi trong mơ.

(Rút từ tập thơ Chiếc áo tơ vàng- NXB Đà Nẵng 1998)

Không có nhận xét nào: