Lưu trữ Blog

24 tháng 9, 2012

Tổ Quốc ở Trường Sa



HỌC MỖI NGÀY
. Trường Sa. Ở hòn đảo này, mọi quy luật tự nhiên đều có thể bị đảo lộn. “
Chúng tôi đứng đây trần trụi giữa trời. Dưới chân sóng mây, trên đầu sóng nước...”. Chỉ có lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc thành chiến hào che chở. Ta hiểu vì sao 64 cán bộ chiến sĩ đảo Gạc Ma đã lấy lá cờ Tổ Quốc quấn vào thân thể mình rồi bình thản chắn những luồng đạn của kẻ thù tàn bạo. Hình ảnh ấy mới kiên cường và lẫm liệt biết bao. Lá cờ của Tổ Quốc mới thiêng liêng và kỳ vĩ biết bao (Xem thêm bài và ảnh:
Vén màn bí mật chưa từng tiết lộ về Hoàng Sa)


TỔ QUỐC Ở TRƯỜNG SA


Trần Đăng Khoa


Trong nhiều lần hầu chuyện bạn đọc, tôi cũng đã nói về Trường Sa. Điều tôi muốn bàn thêm ở kỳ này, cũng không có gì mới nữa, nhưng vẫn không thể không nói đến. Bởi vừa qua, tại đảo Trường Sa lớn, đã diễn ra một sự kiện đặc biệt: Khánh thành bức tranh bằng gốm ghép hình lá cờ Việt Nam với kích thước kỷ lục (12,4m x 25m). Lá cờ bằng gốm trên mái tòa nhà hội trường của đảo Trường Sa lớn, được Tổ chức Kỷ lục Việt Nam công nhận là lá cờ Tổ quốc bằng gốm lớn nhất Việt Nam. Cờ nặng 3,5 tấn, rộng 310 mét, được ghép bằng hàng vạn viên gốm có thể chịu được nắng lửa và gió mặn mà không bị phai màu theo thời gian. Từ trên vệ tinh có thể nhìn thấy cái “cột mốc” chủ quyền đặc biệt này. Đây là công trình của họa sỹ Nguyễn Thu Thủy - chị cũng là tác giả “Con đường gốm sứ ven sông Hồng Hà Nội”. Một sáng kiến rất hay và rất có ý nghĩa.

Hiện nay Trường Sa vẫn là vùng sóng gió bất an nhất của Tổ Quốc. Nếu đất nước có những biến động thì chắc chắn bắt đầu từ quần đảo bão tố này. Tối 2-9 vừa qua, Đài Truyền hình Việt Nam và Đài Tiếng nói Việt Nam đã phối hợp tổ chức một buổi giao lưu nghệ thuật để giới thiệu công trình đặc biệt này. Thay mặt cho những người lính canh giữ biển đảo, tôi cám ơn các bạn đồng nghiệp cùng nhân dân cả nước đã nhớ đến những người lính nơi đầu sóng ngọn gió trong khoảnh khắc linh thiêng của ngày Tết Độc lập. Trước mặt khán giả, trên màn hình là cột mốc chủ quyền của Đảo Trường Sa. Cùng với tấm bản đồ cổ của ông cha ta từ thế kỷ 17, cây cột mốc ấy là cái giấy thông hành để Trường Sa ra với thế giới. Và cũng như mọi giấy thông hành, ở đó cũng đã ghi đầy đủ những thông tin cần thiết, như số Kinh độ, Vĩ độ. Mặc dù vậy, đối với khán giả, cũng khó ai có thể hình dung được, bởi nó trìu tượng quá, mung lung quá. Tôi đã diễn đạt một cách nôm na rất nhà quê, bằng cách mời khán giả nhìn lên bản đồ Tổ quốc. Đất nước chúng ta trên bản đồ mang dáng hình của một bà mẹ già gày gò, đội nón lá, lưng còng gập có lẽ vì phải gánh quá nhiều sứ mệnh lịch sử. Bà mẹ đáng thương ấy vẫn còn phải lặn lội thân cò, bước thập thững bên bờ sóng ngọn gió. Tấm lưng còng gập quay ra đại dương. Cái phên dậu giữ cho tấm lưng còng ấy khỏi lạnh chính là Trường Sa và Hoàng Sa đấy.

Trường Sa, nói theo chữ của các cụ ta xưa thì nó là một dải cát dài. Nhưng có hòn đảo còn chưa có cả cát nữa. Nó mới đang là một vỉa san hô ngầm còn chìm sâu dưới nước ba, bốn mét, như một cái bào thai. Các chiến sĩ của chúng ta đã dựng chòi bạt giữa sóng gió hoang vu để canh giữ, bảo vệ.

Nhiều đêm ngồi trên cái chòi bạt hoang lạnh ấy, giữa một bầu mây nước hỗn mang, tôi cứ ngỡ mình đang ở thời tiền sử, đang chứng kiến cái giây phút sinh thành của trái đất. Hòn đảo vẫn réo gầm dưới sóng. Nó như đang quẫy đạp, đang dãy dụa, muốn xé toang cái bầu nước âm u vây bọc kia để ra đời. Nhưng theo cách tính toán của các nhà khoa học, thì phải hơn một trăm năm nữa, nó mới nhô lên kia. Vậy mà bao nhiêu kẻ đã nhòm ngó, rình rập. Máu đã đổ ở Trường Sa, Hoàng Sa rồi đấy. Nhiều hài cốt của cán bộ, chiến sĩ Trường Sa, Hoàng sa vẫn còn nằm dưới đáy biển đắng chát kia.
Vẫn biết hòn đảo lớn Trường Sa bây giờ đã đổi khác rồi. Nhưng khi được nhìn tận mắt những đổi thay của “Thủ đô” Trường Sa, nói theo cách gọi của lính, tôi vẫn không khỏi bàng hoàng. Tôi đến hòn đảo này lần đầu vào những năm Bảy mươi của …thế kỷ trước. Lúc bấy giờ, Trường Sa nghèo lắm. Một dải cát chang chang nắng. Nắng đến nhức mắt. Trên đảo cũng có cây. Chỉ một thứ cây. Đó là loại cây dại sống được trên đá san hô. Lính gọi là cây Phong ba. Cái tên ấy là do lính đặt. Nghe cũng dữ dội, vất vả và gian nan. Nhiều đảo còn không có cây. Bóng râm duy nhất tỏa xuống mặt cát bỏng là bóng dáng người lính. Ở đảo, như ở một cõi khác. Không có tiền bạc, vật chất đã đành, đến cả ngày tháng cũng không. Chỉ biết mặt trời lên là thêm một ngày mới và mặt trời lặn là đã qua một ngày. Mặc dù đảo luôn được chăm chút, quan tâm của cả đất liền, nhưng đâu phải vì thế mà người lính đảo bớt đi được nỗi vất vả. Ngay cả việc đơn giản nhất là xác định thời gian cũng đã khó khăn rồi. Mặc dù ở đảo đâu có thiếu lịch. Ngoài tờ lịch lớn treo ở phòng Chỉ huy đảo, tiểu đội nào trong đơn vị cũng có lịch, mỗi người lính còn có thêm một cuốn lịch con trong túi, nhưng chịu, không thể biết được ngày nào, tháng nào. Ở đảo không có xuân, hạ, thu, đông. Ngày Tết vẫn ngột ngạt trong cái nắng ngun ngút. Thi thoảng dò được làn sóng Đài Tiếng nói Việt Nam, lại gặp đúng buổi tường thuật bóng đá, thì có thể biết chắc chắn đó là buổi chiều Chủ nhật. Nhưng một tháng có đến bốn Chủ nhật. Vậy là Chủ nhật nào? Chịu, không thể xác định được. Chính trị viên đảo đành chọn một ngày để định vị, thống nhất thời gian cho cả “vương quốc” sóng gió.
Bây giờ Trường Sa đã khác. Một dải xanh rì cây trái như công viên sinh thái giữa Biển đông. Thấp thoáng sau những lùm cây là mái chùa cổ kính, rồi lớp học cho các em thơ. Tôi thật sự bàng hoàng khi nhìn thấy các em bé 7, 8 tuổi đến trường trong sắc phục của một người lính biển. Các em cũng chính là những người lính nhỏ, những người lính kiên cường giữa nơi đầu sóng ngọn gió.

Cám ơn Họa sĩ Nguyễn Thu Thủy. Chị rất hiểu và cảm thông với những người lính biển nên đã dựng lá cờ Tổ Quốc thành một cây cột mốc linh thiêng ở giữa trùng khơi này. Lá cờ luôn gắn với người lính, chở che người lính.

Người lính ở đất liền còn có đất và rừng che chở. Đất thành chiến hào và rừng ngụy trang. Nói như Tố Hữu: “Rừng che bộ đội, rừng vây quân thù”, nhưng giữa trùng khơi thì người lính có gì? Trong một bài thơ, tôi viết:

Chúng tôi đứng đây trần trụi giữa trời
Dưới chân sóng mây trên đầu sóng nước…

Ô hay, sao lại thế? Đúng ra, thì phải “Trên đầu sóng mây dưới chân sóng nước” chứ. Nhưng như thế thì thông thường quá, lười nhác quá, và cũng không phải Trường Sa. Ở hòn đảo này, mọi quy luật tự nhiên đều có thể bị đảo lộn. “Dưới chân sóng mây trên đầu sóng nước...”. Chỉ có lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc thành chiến hào che chở cho họ. Ta hiểu vì sao 64 cán bộ chiến sĩ đảo Gạc Ma đã lấy lá cờ Tổ Quốc quấn vào thân thể mình rồi bình thản chắn những luồng đạn của kẻ thù tàn bạo. Hình ảnh ấy mới kiên cường và lẫm liệt biết bao. Lá cờ của Tổ Quốc mới thiêng liêng và kỳ vĩ biết bao. Ôi ước gì 64 tỉnh thành của ta, (tính cả Hà Tây cũ) có những con đường hay khu phố mang tên 64 người lính anh hùng không có trong Danh sách Anh hùng ấy.

Ta mang Tổ quốc trên vai
Trên hai ve áo là hai lá cờ…

Một câu thơ đặc tả quân hàm binh nhì. Chưa bao giờ cái quân hàm của chức vụ thấp nhất trong hàng ngũ Quân đội, lại có sứ mệnh lớn lao và được nhìn bằng con mắt trân trọng và linh thiêng đến như vậy.

Sóng bào mãi vẫn không mòn
Ngàn năm sau vẫn mãi còn Trường Sa.

Những câu thơ này, tôi cũng nhặt được trên những trang báo tường của các chiến sĩ Đảo Trường Sa. Đó không chỉ là thơ, mà còn là lời thề thiêng liêng của những người lính canh giữ biển đảo…




 

6 tháng 9, 2012

Đất nước Căm pu chia trong mắt ai


HOC MỖI NGÀY. Chào chú Hai! Tui bái phục chú về phóng sự ảnh và lời bình thật tinh tướng và rất nghề. Trò chuyện thoạt nhìn thì thoải mái, tưng tửng như không nhưng xem kỹ thì thấu suốt được cái hay, cái lạ của CAMBODIA, ĐẤT NƯỚC KỲ LẠ VÀ HUYỀN BÍ;
KỲ VĨ ĂNGKOR Tui đi Cam pu chia nhiều lần rồi nhưng vẫn canh cánh hai điều chưa hiểu, cần lội ngược dòng lịch sử để hỏi: Một là. Vì sao vua Gia Long trăng trối dặn lại vua Minh Mệnh: "phải đề phòng Tây Di, yêu nuôi Chân Lạp, vỗ về Vạn Tương. Giữ toàn vẹn giang sơn là việc hệ trọng nhất. Chớ nên gây hấn ngoài biên và cũng không cho ngoại biên lấy một tấc đất nào." Hai vua Nguyễn thế nước thịnh nhưng vẫn nêu việc đó? Hai là Vì sao Chủ tịch Hồ Chí Minh bôn ba nhiều năm ở đất Tàu, đất Xiêm khi trào lưu cộng sản mạnh mẽ lại vẫn dứt khoát thành lập Đảng Lao động Việt Nam mà không chịu thành lập Đảng Cộng Sản Đông Dương. Cương lĩnh vắn tắt cũng chỉ nói đến Việt Nam mà không chịu trùm lên hai nước đàn em, cho dù đó là sự giành lại "Đông Dương thuộc Pháp"? Những suy nghĩ sâu xa nào về lịch sử văn hóa khiến Người cam chịu nhục với sự hiểu lầm của Stalin và Quốc tế Cộng sản chứ không chịu tranh đoạt Lào Miên, những nước anh em láng giềng. Đó có phải là do CAMBODIA, ĐẤT NƯỚC KỲ LẠ VÀ HUYỀN BÍ hay không?

Xin chú Hai cho tui chép bài viết này của chú Hai về chung trang HỌC MỖI NGÀY có các bài "Thăm vùng sắn trên đất nước Angkor" và "Thưởng thức Nụ cười của Angkor" cùng loạt bài Angkor của Họa sỹ Nhím. Tui chọn chép một ảnh dưới đây của chú mà thôi (ảnh trên là của tui) vì nhiều ảnh quá. Bạn đọc muốn xem trọn bộ thì mời bấm vào đường dẫn để đọc trực tiếp trên bài viết của Hai sắc hoa Tigon.



Xin bà con để ý bức phù điêu người đàn ông và người phụ nữ cụt đầu này. Nó tựa như chuyện Mỵ Châu cụt đầu ở đền An Dương Vương và nước giếng Loa Thành nơi Trọng Thủy tự tử. Nó cũng tựa như chuyện chàng dũng sỹ Otenlo và hoàng hậu xinh đẹp bị bóp cổ chết trong bi kịch cổ điển châu Âu mà tôi sẽ quay lại trò chuyện với bạn trong một dịp khác. Đó là bi kịch lịch sử khi sự hòa hiếu không thể vượt qua thù hận. Và một nền hòa bình bị bỏ lỡ trước khi Đông Dương thuộc Pháp.


Đọc thêm

Khám phá Angkor (Hoạ sĩ Nhím)

Trở về trang chính

Thăm vùng sắn trên đất nước Angkor


CÂY LƯƠNG THỰC. "Tiềm năng sắn ở đất nước Angkor là rất to lớn nhưng chúng ta không chỉ thuần tuý mua bán mà cần hợp tác đầu tư lâu dài và không được ăn vào tiềm năng. Hãy nghĩ đến một sự hợp tác thân thiện, bền vững, khai  mở được tiềm năng to lớn của hai dân tộc Việt Miên để cùng có lợi, cùng phát triển ..."

Hoàng Kim


Đến đất nước Angkor trong chuyến khảo sát sản xuất thị trường sắn, qua cửa khẩu Hoa Lư, chúng tôi chứng kiến những hàng xe tải lớn chở sắn nối đuôi nhau mút tầm mặt gợi mở bao điều muốn nói về một tiềm năng hợp tác to lớn . Tôi mang theo cuốn sách "Hồi ký Sihanouk: Những lãnh tụ thế giới mà tôi từng biết"  (Nguyên tác Sihanouk Reminisces World Leaders I Have Known) và thầm nghĩ nhiều điều về đất nước này...


Đất rừng bạt ngàn, phần lớn là đất xám khá bằng phẳng, khó thoát nước.



Dân cư thưa thớt. Trẻ em nghèo ít học phổ biến ở vùng sâu vùng xa.

Giống sắn phổ biến là KM94 nhập từ Việt Nam. Những giống sắn mới KM98-5 (ảnh), KM325 (nguồn gốc SC5 x SC5 lai tạo tại Việt Nam) hiện cũng đã được trồng khá rộng rãi.

Chị Soc Chia thôn Tờ Rôn, nhà cách Snua 15km, chồng trước đi lính nay chủ yếu đi xẻ cây có tám con, năm đứa đi học , trường xa 4-5 km có đất mì 4 ha, đất lúa 1 ha , nuôi 5 bò và gà vịt. Nhà chở nước uống xa đến 5 km.


Hộ ông Seng San trồng 4 ha sắn KM98-5 và KM94 làm thuê cho ông Kim Ren ở Snua, đầu tư giống mới, xịt phân bón qua lá, chưa dùng phân chuống và NPK,


Sắn KM94 trồng luống từ cuối tháng 10 nay sinh trưởng khá tốt, nếu bón phân đúng cách và sạch cỏ có thể đạt trên 30 tấn củ tươi/ha do đất mới khai phá còn giàu dinh dưỡng.


Cây giống sắn KM94 bảo quản tự nhiên gần rẫy từ tháng 11 để trồng lại đầu tháng 5 năm sau.


Tiềm năng phát triển sắn thật lớn từ Kam Pong Cham đến Karatia đến Sen Monorom. Giống chủ lực là KM94, KM98-5, KM325 những giống sắn tốt từ Việt Nam. Lòng chúng tôi xúc động tự hào vì cống hiến của các nhà khoa học Việt Nam qua hệ thống doanh nhân của hai nước đã làm giàu cho nhiều người dân và góp phần mang lại thịnh vượng chung cho cộng đồng Việt Miên Lào.



Anh Phạm Anh Tuấn (Tổng Giám đốc Công ty TNHH Nhiên liệu Sinh học Phương Đông, cô Nguyễn Thị Mỵ, Tổng Giám đốc HAMICO đều tâm đắc:"Tiềm năng sắn ở đất nước Angkor là rất to lớn nhưng chúng ta không chỉ thuần tuý mua bán mà cần hợp tác đầu tư lâu dài và không được ăn vào tiềm năng. Hãy nghĩ đến một sự hợp tác thân thiện, bền vững, khai  mở được tiềm năng to lớn của hai dân tộc Việt Miên để cùng có lợi, cùng phát triển ..."


Lúa, sắn và nông sản hàng hóa, chúng ta có thể làm gì, dạyhọc gì với nông dân ?

Đọc tiếp


Thưởng thức Nụ cười của Angkor



Khám phá Angkor (Hoạ sĩ Nhím)

Trở về trang chính

Thưởng thức Nụ cười của Angkor

DẠY VÀ HỌC.Angkor là kỳ quan di sản thế giới, pho sử thi vĩ đại không chỉ của đất nước Căm pu chia mà còn của nhân loại. Nụ cười của Angkor là tác phẩm nghệ thuật văn hóa bậc thầy chứa đựng triết lý nhân văn sâu sắc. Thăm đền Angkor Vat cùng quần thể kiến trúc tuyệt vời này và thưởng thức tuyệt phẩm thú vị. Xin lưu lại an bum tư liệu ảnh chọn lọc tại đây


Khám phá Angkor (Hoạ sĩ Nhím)

Trở về trang chính

13 tháng 7, 2012

Nhớ về Cha: đọc và suy ngẫm

HỌC MỖI NGÀY. Trang blog của GS. Nguyễn Lân Dũng có bài viết "Nhớ về Cha" của ông Hoàng Vĩnh Giang với những lời văn giản dị mà cảm động: "Người ta nói rằng con hơn cha là nhà có phúc, điều này có thể không sai ở những trường hợp nào đó, nhưng ở gia đình tôi, câu nói này là một sự xúc phạm. Đối với cha, một nhân sĩ trí thức, với một bề dày cống hiến, một nhân cách lớn, chúng tôi chỉ có thể thề trước vong linh của cụ là sẽ nguyện noi theo Người cống hiến cho đất nước với hết khả năng của mình để không phụ kỳ vọng của cha, không làm hổ danh là dòng dõi, là hậu duệ của cha và của gia tộc có truyền thống yêu nước, truyền thống cách mạng". Giáo sư Hoàng Minh Giám là một trí thức lớn, nhà giáo, nhà văn hoá mẫu mực Lời dạy của Người về văn hoá thật đáng suy ngẫm: “Văn hóa cao hay thấp không nằm trong nghề nghiệp nào đó mà nằm ở nền tảng giáo dục mà người đó đã tiếp thu được. Không có sự phân biệt nghề nào được cho là sang hay hèn, lao động chân tay hay lao động trí óc. Điều chính là cần sống, ứng xử và cống hiến theo sự nhận thức mà cá nhân đó có được sau quá trình được giáo dục trải nghiệm cuộc sống. Một người nông dân thức ngộ tốt đạo làm người còn hơn rất nhiều một trí thức lại có những hành vi không mang lại lợi ích cho đời”

NHỚ VỀ CHA


Hoàng Vĩnh Giang (*)




Cha tôi với ATK Tuyên Quang


Mỗi khi đứng trước ban thờ, khấn xin người cha kính yêu phù hộ cho toàn gia may mắn, cho sự nghiệp TDTT mà ông đã cổ vũ tôi theo đuổi cả cuộc đời được thuận buồm xuôi gió thì hình ảnh linh thiêng của Người lại hiện lên với một nụ cười thân thương không bút nào tả xiết. Ở tuổi lục tuần ước gì được cảm nhận nụ cười đó thêm dù chỉ một lần!

Cuộc đời cống hiến cho cách mạng của cha tôi đã từng được ghi lại thành sách, trong các bút ký, các tài liệu lịch sử của bộ Ngoại giao, Bộ Văn hóa, Quốc hội, Ủy ban TWMTTQ Việt Nam, Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam với nhân dân các nước và cũng đã được nhắc đến trong các dịp kỷ niệm ngày sinh của ông do các học trò trường Thăng Long, các đoàn thể tổ chức. Song chắc chắn chưa có ai viết về cuộc sống bình dị của người theo góc độ là người cha, người trụ cột của một gia đình lớn của chúng tôi.

Là một trí thức cách mạng của một gia tộc có truyền thống nhiều thế kỷ, cha tôi đã vinh dự được theo Bác Hồ từ những ngày đầu các mạng Tháng Tám rồi sau đó đi kháng chiến lên chiến khu Việt Bắc (ATK), tham gia cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp.

Được nghe mẹ và các cô chú kể lại, tôi cảm nhận từ những câu chuyện đó có những nét nào đó rất lãng mạn. Rời xa chốn phồn hoa Hà thành lên chiến khu là cả một chặng đường dài đầy gập gềnh chông gai. Mặc dù là gia quyến của nhân sĩ, cán bộ cao cấp của Bộ Ngoại giao nhưng cũng như những người khác chúng tôi thường xuyên không đủ ăn. Dọc đường, có nhiều lúc phải ăn cơm hoặc thức ăn xin được của đồng bào thiểu số giành cho gia súc. Việc ăn rau tàu bay, lá khoai, lá sắn là thường xuyên. Cha tôi nói đùa với cả nhà rằng: “Mình cũng là một gia súc cấp cao. Nếu không ăn thì lấy đâu ra sức mà đến được ATK”. Các cô chú ở Bộ Ngoại giao khi qua Phú Thọ đã mua cho ông một con ngựa để cưỡi trên hành trình vất vả. Cha tôi đặt tên cho con ngựa là “Phú Thọ”. Chú ngựa này đã theo ông trong suốt những năm kháng chiến. Cơ quan đã chọn địa điểm và dựng cho gia đình một căn nhà sàn tại một hẻm núi ở Lũng Cò, châu Sơn Dương, Tuyên Quang. Chỗ này từ đó đến nay có tên là thung lũng “Ông Minh” - tên bí danh của cha tôi.




Hồi đó mới chỉ 3-4 tuổi nhưng mỗi lần ông đi công tác, tôi giành bằng được chiếc gối của ông nằm để có được “mùi ba” khi nằm ngủ. Mỗi khi ông cưỡi con Phú Thọ từ Bộ Ngoại giao cách nhà 5 km về, tôi thường chờ ông bước tới nhà sàn thì hét lên rồi nhảy từ trên xuống, ba tôi đã tóm gọn thằng con một cách rất điệu nghệ. Sau này tôi trở thành một vận động viên nhảy cao, không biết có mối liên hệ nào giữa “năng khiếu” nhảy từ nhà sàn có độ cao 1.8 m xuống để bố đỡ với nghề nhảy cao chuyên nghiệp sau này của tôi không?

Một nhà giáo mẫu mực


Việc bố tôi là hiệu trưởng trường Thăng Long, Hà Nội, tham gia dạy học với các bậc trí thức như các bác Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Khánh Toàn, Nguyễn Lân… đã vất vả lại còn phải chống chèo với thực dân Pháp để đào tạo ra một thế hệ những học trò xuất sắc, lực lượng trí thức yêu nước của cách mạng sau này. Nhưng bản thân tôi lại có một hồi ức vô cùng đậm nét về cha tôi - một nhà giáo. Đó là thời điểm năm 1962-1963, lúc đó tôi đang học cấp III ở trường phổ thông III B (Nay là trường Việt Đức, Hà Nội). Là một học sinh gần ở mức cá biệt, tôi chỉ kha khá ở ngoại ngữ, sinh vật, địa lý, nhưng cực dốt về toán và hóa. Ba tôi cũng biết yếu điểm của các con, trong đó có tôi. Nhiều lần ông đến bên bàn hỏi: “Có gì nan giải không?”. Tôi đưa ngay cho ông một bài hình học không gian mà tôi loay hoay cả tối vẫn không giải được. Ông xem và nói: “Đưa ba quyển giáo khoa nào”. Ông xem khoảng 20 phút, lúc đó đã là 11 giờ 30 tối. Tôi đã ngủ gà ngủ gật. Ông vào phòng học gọi tôi dậy và giảng cặn kẽ bài toán hình học. Tôi như trút được gánh nặng vì đã trả được bài hôm sau, nhưng nhìn ông cho đến bây giờ tôi vẫn không quên được nét mặt mệt mỏi nhưng hiền từ và mãn nguyện ấy của cha. Tôi kể cho một vài người bạn về việc này. Họ nói “Đây là một minh chứng cho thấy không phải chức Hiệu trưởng trường Thăng Long nổi tiếng là hư danh”. Quả thật, ngày xưa các cụ được đào tạo hết sức căn bản, cộng với năng lực cá nhân mà qua 40 năm ông vẫn còn giải được một bài toán khó cho con trai.


Một người cha hiền từ


Công tác bận là thế, nhưng cha tôi còn đủ thời gian thể hiện tình thương vô hạn đối với các con. Trong nhà tôi có cô em gái Hoàng Vĩnh Hảo (hiện đang công tác tại Ban Tuyên giáo thành ủy thành phố HCM) bị yếu phổi bẩm sinh, mỗi khi về nhà thấy cô con gái quặt quẹo, ho hen, ông rất buồn và luôn tìm nhờ mua các loại thuốc cho con uống. Đặc biệt, hàng đêm, ông đích thân bế cô em gái là Hoàng Vĩnh Hạnh (Hiện là cán bộ Bảo tàng LSQG) vào toa lét “xi tè”. Việc này thật là không dễ đối với một người cao tuổi, và bận rộn công việc trong ngày, song ông làm việc này đều đặn với một tình thương bao la và tất nhiên với sự gắng sức của một người cha bận rộn công việc quốc gia.

Văn hóa không đánh giá qua nghề nghiệp


Gia đình tôi có nhiều anh chị em, mỗi người theo một ngành nghề khác nhau. Có người theo nghề xây dựng, người theo nghề ngoại giao, người làm việc trong ngành văn hóa, thể dục thể thao. Tôi muốn nói về một nhận định của bố tôi mà cho đến nay càng ngẫm càng thấm sự thâm thúy, sâu xa. Thời đó, nhiều người hỏi ông: “Bác là một nhà văn hóa, nhà giáo, nhà ngoại giao, tại sao lại cho anh Giang theo nghề thể dục thể thao? Khái niệm nghề thể thao là “Đầu óc ngu si, tứ chi phát triển” là rất phổ biến ở thời điểm đó. Ông mỉm cười nói: “Nó đã được anh Tạ Thúc Bình nhận là học sinh trường Cao đẳng Mỹ thuật, nhưng vì yêu thể thao nên nó xin đi học tiếp để tập ở trường Năng khiếu thể thao Hà Nội (Tôi đã được cha cho học vẽ ở Hàng Trống, nơi họa sĩ nổi tiếng Mạnh Quỳnh dạy 4 năm). Tôi cho rằng nó thích thể thao thì nên khuyến khích vì thể thao chính là văn hóa thể chất”. Cụ còn dẫn từ thể dục thể thao tiếng Pháp, tiếng Anh và tiếng Nga đọc ra sao. Ông còn nói: “Văn hóa cao hay thấp theo tôi không nằm trong nghề nghiệp nào đó, nó nằm ở nền tảng giáo dục mà một con người đã tiếp thu được. Không có sự phân biệt nghề nào được cho là sang hay hèn, lao động chân tay hay lao động trí óc. Điều chính là cần sống, ứng xử và cống hiến theo sự nhận thức mà cá nhân đó có được sau quá trình được giáo dục trải nghiệm cuộc sống. Tôi thấy điều này đúng vì nếu người nông dân thức ngộ tốt đạo làm người còn hơn rất nhiều một trí thức lại có những hành vi không mang lại lợi ích cho đời”.

Theo lời dạy bảo của cha, tôi đã không hề mặc cảm, nguyện làm một vận động viên thể thao và không ngừng cố gắng tích lũy kiến thức cho nghề nghiệp, tuân thủ sự lựa chọn của mình theo phương hướng nâng cao, khai thác, bổ sung cho hình ảnh một vận động viên, HLV, một cán bộ công tác trong lĩnh vực thể dục thể thao thêm nhiều chất văn hóa.

Nhà văn hóa mẫu mực của châu Á


Đó là một nhận định của cố Bộ trưởng Bộ Văn hóa Liên bang CHXHCN Xô viết Phursheva, Ủy viên Trung ương Đảng CSLX (cũ). Hồi cuối những năm 60, đầu 1970, khi tôi đang theo học Đại học thể dục thể dục thể thao tại thành phố Kiev Ucraina. Bố tôi thường đi sang họp tại Liên xô hoặc transit tại Mátscơva. Thỉnh thoảng tôi xin nhà trường cho lên Mátscơva để gặp cha. Có lần tôi được ông thư ký của bà Bộ trưởng tâm sự như sau: “Bà ấy rất hiếm khi ra tận máy bay để đón khách, nhưng đối với papa của cậu thì khác, bà dặn chúng tôi rất kỹ rằng tavarish (đồng chí) Hoàng Minh Giám là một nhà văn hóa mẫu mực của châu Á. Chúng ta phải đón tiếp chu đáo con người này…” Ông thư ký còn nói đùa nhiều người ở Bộ Văn hóa Liên xô trêu bà là chắc ông Giám cũng một phần là một mỹ nam tử và lại rất có duyên trong giao tiếp nên bà thấy phần nào thân mật hơn các mister khác (Bà rất giỏi tiếng Pháp và tiếng Ý nên cha tôi giao tiếp với bà không cần qua phiên dịch).

Trọn đời cống hiến cho đất nước


Tôi không có cơ may được thấy sự vất vả của cha tôi khi tham gia phong trào cách mạng, nhưng hình ảnh ông cưỡi ngựa vượt đèo về nhà thì tôi còn nhớ như in. Trong một lần, tôi và cậu con trai tôi cùng xem phim Cao bồi Mỹ “Tên tôi là vô danh” ( My name is nobody) có ông Henry Fonda bố của Jane Fonda -ngôi sao màn bạc đoạt 2 giải Oscar đã từng chống chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam đóng, tôi nói đùa với con: “Con biết không, ngày xưa trên chiến khu trong rừng chiều, ông con cũng cưỡi ngựa nhong nhong “bên đèo lắng suối reo, ngàn thông réo” như thế đấy (Tất nhiên tôi không nói thêm là con Phú Thọ ngày xưa nó quá bé so với con ngựa mà con thấy trên màn hình)”.

Những ngày ở cố định tại ngôi nhà thân yêu số 8 Phạm Đình Hổ là quãng thời gian đầy ắp những kỷ niệm của gia đình tôi. Chúng tôi đã chứng kiến, lắng nghe những bước chân rất nhanh nhẹn, chắc chắn của cha khi tan tầm bước lên tầng hai lúc còn sung sức mỗi khi đi làm về hoặc trở về nhà sau những buổi tiếp khách quốc tế. Những tiếng bước chân đó theo năm tháng ngày càng chậm hơn, nặng nề hơn và đôi khi ngắt quãng. Anh chị em trong nhà đều tranh nhau chạy xuống xách cặp cho ba. Còn tôi nhiều lúc vừa rưng rưng nước mắt vừa liên tưởng người cha thân yêu của anh em chúng tôi đã từng cưỡi ngựa vượt đèo vượt suối, đã từng đối mặt với quân thù trên mặt trận ngoại giao, đã từng nở những nụ cười của một nhà văn hóa mang theo tình cảm của người dân Việt Nam tới những bạn bè quốc tế. Là trợ thủ đắc lực của Bác Hồ trong những chuyến thăm quan các nước, cha cũng chính là người đã động viên mình theo nghề thể dục thể thao, một nghề mà ông cho là có tính văn hóa cao. Đích thân ông cũng nhiều lần đến tận sân vận động xem con trai thi đấu và lập kỷ lục.

Nguyện noi theo Người


Người ta nói rằng con hơn cha là nhà có phúc, điều này có thể không sai ở những trường hợp nào đó, nhưng ở gia đình tôi câu nói này là một sự xúc phạm. Đối với cha, một nhân sĩ trí thức, với một bề dày cống hiến, một nhân cách lớn, chúng tôi chỉ có thể thề trước vong linh của cụ là sẽ nguyện noi theo Người cống hiến cho đất nước với hết khả năng của mình để không phụ kỳ vọng của cha, không làm hổ danh là dòng dõi, là hậu duệ của cha và của gia tộc có truyền thống yêu nước, truyền thống cách mạng.


(*) Hoàng Vĩnh Giang hiên là Phó Chủ tịch Ủy ban Olympic Châu Á,
Phó Chủ tịch  kiêm Tổng Thư ký Ủy ban Olympic Quốc gia,
Phó Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt Trung (Trung Ương),
Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt Trung Hà Nội

Trở về trang chính

CÂY LƯƠNG THỰCFOODCROPS.VN
DẠY VÀ HỌC TRÊN  BLOGTIENGVIET
DẠY VÀ HỌC ĐH NÔNG LÂM HCM
DẠY VÀ HỌC TRÊN  BLOGSPOT
NGỌC PHƯƠNG NAM



29 tháng 5, 2012

Thực phẩm nhiễm độc Oni ở Đồng Nai

HOCMOINGAY. Báo Thanh Niên đăng loạt bài điều tra Kinh hoàng heo siêu nạc, Hoang mang thực phẩm nhiễm độc; Công bố đánh giá hóa chất độc hại trong thịt heo siêu nạc ;Bác sĩ thú y làm “trùm” chất cấm. Các cơ quan chức năng ở tỉnh Đồng Nai cùng nhiều địa phương khác trên toàn quốc đã quyết liệt vào cuộc tìm ra và chặt đứt đường dây pha trộn chất cấm vào thức ăn chăn nuôi của bọn bất lương.

Bác sĩ thú y làm “trùm” chất cấm

Thanh Niên Online  9

Từ nguồn tin và sự phối hợp tác nghiệp của PV Thanh Niên, cơ quan chức năng đã phát hiện doanh nghiệp do một bác sĩ thú y làm chủ chuyên trộn chất cấm vào thức ăn chăn nuôi bán ra 20 tỉnh, thành khu vực phía nam.

“Hung thần” Oni
Quyết tâm đưa những “đường dây đen” trong lĩnh vực này ra ánh sáng, PV Thanh Niên chủ động phối hợp với Phòng 4 - Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm về môi trường - Bộ Công an (thường trực phía nam - C49B) tiến hành điều tra.

Đích thân thượng tá Võ Văn Đông, Phó trưởng phòng, cùng 2 trinh sát và PV đã về địa bàn tỉnh Đồng Nai bí mật thu thập thông tin từ các đầu mối tin cậy. Sau 1 tuần “khoanh vùng”, tổ công tác của Phòng 4 “đưa vào tầm ngắm” hơn 10 địa điểm kinh doanh trên địa bàn tỉnh Đồng Nai và lần lượt kiểm tra, làm rõ. Từ đầu mối này, tổ công tác lần ra địa chỉ của “ông trùm” chất cấm là Công ty TNHH Oni, trụ sở tại 316/3 hương lộ 80, P.Bình Hưng Hòa B, Q.Bình Tân, TP.HCM. Doanh nghiệp này do một bác sĩ thú y tên Đặng Văn Hải, 39 tuổi, quê Bình Thuận, làm giám đốc, chuyên sản xuất thức ăn gia súc, gia cầm, thủy sản, thuốc thú y, với 14 mặt hàng bán rộng rãi ở 20 tỉnh thành khu vực phía nam.
Công nhân Công ty TNHH Oni đang đóng gói sản phẩm - Ảnh: Hoài Nam
Ngày 10.4, Phòng 4 - C49B phối hợp với Chi cục Thú y và Chi cục QLTT TP.HCM tiến hành kiểm tra trụ sở Công ty TNHH Oni. Tại thời điểm kiểm tra, công ty có hơn 10 công nhân đang tất bật với công việc đóng gói các mặt hàng là thức ăn bổ sung cho gia súc. Ngoài 12 tấn nguyên liệu được nhập từ Trung Quốc dùng để pha trộn làm thức ăn cho heo, tổ công tác xác định và niêm phong 7,3 tấn sản phẩm đã thành phẩm, gồm các sản phẩm dùng để tăng trọng, tạo nạc, bung mông, nở vai, siêu tăng trọng, siêu chống còi cho heo…

Đặc biệt, trong những hóa đơn nhập và bán hàng của công ty bị thu giữ, tổ công tác cũng phát hiện nhiều tài liệu thể hiện việc mua chất cấm để sản xuất thức ăn chăn nuôi.

Sau một tháng kiểm nghiệm thận trọng, khách quan, khoa học gồm cả định tính và định lượng đều khẳng định lô hàng thành phẩm 7,3 tấn của Công ty TNHH Oni dương tính với chất cấm (nhóm beta-agonist), C49B đã lập tức phát văn bản đề nghị các cơ quan chuyên môn của 20 tỉnh, thành khu vực phía Nam (tính từ Quảng Nam trở vào) nhanh chóng phối hợp thu hồi toàn bộ sản phẩm của Công ty TNHH Oni cung cấp.

Ngày 22.5, PC49 - Công an tỉnh Quảng Nam đã phát hiện và tiến hành thu hồi 14 loại sản phẩm của Công ty TNHH Oni đang bán trên nhiều huyện của tỉnh này (Thanh Niên đã thông tin). Hiện C49B đang tiếp tục lấy lời khai một số người có liên quan, yêu cầu giải trình nguồn nguyên liệu mà công ty này nhập về, số lượng bán ra thị trường... Đặc biệt, cơ quan điều tra cũng đang làm rõ một công ty dược đã bán chất cấm cho Công ty TNHH Oni.

Cơ quan chức năng niêm phong sản phẩm của Công ty TNHH Oni
Siêu nạc và siêu lời
Trở lại với quy trình chăn nuôi của những kẻ vô lương tâm, PV Thanh Niên có trong tay một công nghệ sản xuất chất cấm "siêu nạc và siêu lời" (thường gọi là thần dược hoặc bột ngọt), như sau: Để có 1 tạ “thần dược”, bọn bất lương tập hợp 55 kg bột sò, 20 kg trấu, 300 gram chất cấm, 4 kg CHROM (chất tạo thịt nạc đỏ hồng), hương trái cây và vitamin rồi pha trộn. Tổng cộng số liệu thể hiện trên hóa đơn nhập nguyên liệu đầu vào để sản xuất 1 tạ “thần dược” chưa đến 3 triệu đồng. Thế nhưng, bảng giá giao sỉ cho các đại lý từ 100.000 đến 200.000 đồng/kg, trung bình bọn bất lương thu lời từ 12 đến 15 triệu đồng.

Ngoài sự nguy hiểm của chất cấm đối với sức khỏe người tiêu dùng, theo PGS-TS Võ Văn Sơn, nguyên Phó trưởng khoa Nông nghiệp và Sinh học ứng dụng - Trường đại học Cần Thơ, bột sò là chất can xi, nếu sử dụng quá nhiều làm thức ăn cho heo cũng sẽ gây một số mầm bệnh cho heo. Rõ nhất là khi heo ăn quá nhiều bột sò sẽ bị thừa can xi và thiếu kẽm, thường bị lở loét... Nếu sử dụng bột sò làm thức ăn cho heo đúng tỷ lệ chỉ được trộn 2 kg bột sò cho 1 tạ thức ăn. Còn nếu sử dụng trấu nghiền nhỏ cho heo ăn một thời gian dài sẽ làm loét dạ dày.

Điều đáng nói, trong quá trình phối hợp với cơ quan chức năng, PV Thanh Niên cũng phát hiện chất cấm không chỉ được tuồn đến cho người chăn nuôi hám lợi bằng một nguồn duy nhất. Những đại lý nhỏ lẻ thì tự mua chất cấm về pha trộn rồi đóng vào những bao bì không nhãn mác, sau đó đưa đi bỏ mối cho những cửa hàng bán cám và thuốc thú y bán lại cho người chăn nuôi. Bên cạnh đó, người chăn nuôi cũng có thể theo lời đồn tìm mua “bao xanh”, “bao hồng” ở các cửa hàng bán cám về cho heo ăn, bởi vì chất cấm đã được trộn sẵn vào cám (bao xanh cho heo ăn lúc còn nhỏ, bao hồng cho heo tăng tốc để chuẩn bị xuất chuồng).

Hoài Nam

Hoang mang thực phẩm nhiễm độc



Tôi phải làm sao đây để biết những miếng thịt tươi ngon toàn nạc, những con gà thịt sẵn vàng ươm được bày bán ngoài chợ là đồ ăn sạch?

Những miếng thịt tươi ngon toàn nạc, những con gà thịt sẵn vàng ươm được bầy bán ngoài chợ, bề ngoài chúng trông thật bắt mắt nhưng chẳng ai dám chắc chúng không phải thịt siêu nạc, gà nhuộm chất tạo màu độc hại, thực phẩm không rõ nguồn gốc. Thế nhưng có hay không thì người tiêu dùng vẫn phải ăn thôi.
Chỉ trong vòng vài tháng trở lại đây liên tiếp có những thông tin phản ánh về vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm gây hoang mang cho người tiêu dùng.
Không ai biết đằng sau những miếng thịt nạc này là gì? Ảnh minh họa
Chưa hết bàng hoàng về thông tin lợn siêu nạc lại tới thông tin gà thịt sẵn bày bán được nhuộm chất tạo màu gây độc cho gan, thận. Gần đây nhất là việc cơ quan chức năng phát hiện, bắt giữ gần 14 tấn hôi thối, bốc mùi đang trên đường vận chuyển vào TP HCM và 3 tấn gà không rõ nguồn gốc đang trên đường đưa vào tiêu thụ tại Hà Nội mà báo chí đã đưa tin.

Trước những thông tin trên người dân đã có nhiều phản ứng khác nhau trong việc lựa chọn thực phẩm của mình. Lúc trước tôi cũng có thói quen mua gà thịt sẵn cho tiện nhưng nay đã chuyển qua mua gà sống rồi về tự thịt. Thịt lợn thì mua trong siêu thị, dù mất công nhưng ăn vào cảm thấy an tâm hơn.

Tuy nhiên, không phải ai cũng có điều kiện để mua gà sống rồi tự thịt. Do công việc bận rộn và túi tiền có hạn đa phần người dân Hà Nội lựa chọn gà thịt sẵn, thịt lợn bày bán ngoài chợ.

Chưa hết lo lắng về thịt heo tạo nạc, người tiêu dùng lại lo thịt gà có nhuộm chất tạo màu độc hại. Ảnh minh họa

Để được yên tâm họ thường lựa chọn những hàng quen hoặc có uy tín và chọn thịt có dấu kiểm định chất lượng. Nhưng khi được hỏi không ai dám chắc liệu thực phẩm mình mua có đảm bảo 100% không có chất độc hại hay không và họ đều mong muốn cơ quan chức năng sớm có biện pháp khắc phục tình trạng này.

Những người bán thịt lợn, thịt gà tại một số chợ khu vực Cầu Giấy(Hà Nội) khi được hỏi đều cho biết lượng thịt họ bán ra trong những ngày gần đây không có biến động lớn và họ đều cam đoan thịt mình bán đều lấy từ những cơ sở giết mổ uy tín, có đóng dấu kiểm định đàng hoàng.

Tuy nhiên, qua cuộc kiểm tra cơ sở giết mổ vừa qua cơ quan chức năng đã phát hiện, thu giữ một số con dấu kiểm tra chất lượng giả nên chẳng ai dám chắc liệu thực phẩm có đóng dấu đang được bầy bán trên thị trường có phải là thật hay không.

Nhìn lại vụ thịt thối được phanh phui, chúng ta dể dàng nhận thấy tiềm ẩn nhiều nguy cơ cho sức khỏe như sử dụng hóa chất bảo quản, ngâm tẩm hàm lượng cao để tẩy mùi hôi thối, sẽ gây độc cho người tiêu dùng nếu hàng hóa lọt ra được thị trường.

Những sản phẩm thịt đã bị biến chất như thế còn có nguy cơ ô nhiễm độc tố, như độc tố tụ cầu vàng đun sôi ở 1000C trong vài chục phút cũng không chết. Tôi cho là nếu tăng cường kiểm tra phát hiện thì những vụ việc như thế này còn nhiều.

Hiện nay vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm đang trở thành vấn đề đáng báo động không chỉ ảnh hưởng đối với sức khỏe mà có còn gây hoang mang cho người tiêu dùng. Dù biết độc đấy, hại đấy nhưng vẫn phải ăn vì không thể chỉ hít không khí mà có thể sống được.

Người tiêu dùng vẫn chỉ biết trông ngóng các cơ quan chức năng sớm có biện pháp ngăn chặn tình trạng mất vệ sinh an toàn thực phẩm như hiện nay để không phải rơi vào tình cảnh ăn ít nhưng lo nhiều.

Bằng Giang
Công bố đánh giá hóa chất độc hại trong thịt heo siêu nạc

(TNO) Tại cuộc họp do Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường của Quốc hội hôm nay 28.4, Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng (VINASTAS) đã đưa ra công bố kết quả đánh giá tồn dư hóa chất độc hại trong thịt heo siêu nạc cũng như việc đảm bảo quyền lợi người tiêu dùng.
 Chất tạo nạc đã bị Bộ NN-PTNT cấm sử dụng từ năm 2009 - Ảnh: Trung Hiếu
VINASTAS cho biết, thời gian qua, có một số cơ sở đã sử dụng “thần dược” chất tăng trọng, tạo nạc để kích thích heo tăng trưởng, cho thịt siêu nạc. Đây là những hóa chất độc hại thuộc nhóm Beta-agonist, rất độc hại, bị Bộ NN-PTNT cấm sử dụng từ năm 2009.
Khi ăn thịt heo nuôi bằng hóa chất này, người dùng sẽ bị nhức đầu, buồn nôn, nhịp tim nhanh, huyết áp tăng hoặc hạ, rối loạn tiêu hóa.

Số liệu năm 2006 của Cục Chăn nuôi (Bộ NN-PTNT) cho thấy 47/428 mẫu thịt heo bán tại TP.HCM dương tính với một hóa chất thuộc nhóm Beta-agonist. 30% trong số 500 mẫu thịt heo lấy từ 6 quận, huyện trên địa bàn dương tính với chất cấm nói trên. Tháng 5.2011, Trung tâm nghiên cứu và tư vấn tiêu dùng (CESCON) phát hiện 17% số mẫu thịt gà, heo khảo sát tại TP.HCM chứa chất tăng trọng.
Kết quả kiểm tra 5 mẫu thịt heo mua tại chợ, siêu thị ở TP.HCM mới nhất đều phát hiện có tồn dư Beta-agonist.
* Cũng trong hôm nay, Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường của QH cũng bàn đến các vấn đề cháy xe, sạt lở mỏ than Phấn Mễ ở Thái Nguyên, rò rỉ nước tại thủy điện Sông Tranh 2.
Về vấn đề cháy xe, Ủy ban này đã có kết luận ban đầu về nguyên nhân gây cháy nổ xe song lại loại trừ nguyên nhân xăng dầu.
Còn về vụ rò rỉ ở đập thủy điện Sông Tranh, một số ý kiến đề nghị cần làm rõ trách nhiệm duyệt thiết kế công trình này, đồng thời trả lời câu hỏi: có an toàn không?
Theo Thứ trưởng Bộ Công thương Hoàng Quốc Vượng, đây là việc không mong muốn và Bộ Công thương đang phối hợp với chủ đầu tư, các cơ quan liên quan khẩn trương xử lý.
 
Cần làm rõ trách nhiệm duyệt thiết kế công trình thủy điện Sông Tranh - Ảnh: V.M.T

Ông Vượng thông tin thêm, hôm 27.4 đã gọi điện cho đoàn đám phán với các chuyên gia Trung Quốc để thống nhất tiến độ. Dự kiến trong vòng tháng 8.2012 sẽ dán xong 10 khe nhiệt vì vốn nước thấm chủ yếu qua 10 khe này. “Nếu dán xong mà giảm được nước thấm thì yên tâm, nếu không sẽ tiếp tục xem xét để xử lý triệt để sự cố này”, Thứ trưởng Bộ Công thương quả quyết.
Riêng về nguyên nhân sạt lở bãi thải mỏ than Phấn Mễ, Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường của QH dành khá nhiều thời gian bàn luận. 
 

Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường của QH đặc biệt quan tâm đến nguyên nhân gây sạt lở ở bãi thải số 3, mỏ than Phấn Mễ - Ảnh: Lê Quân

Phát biểu kết luận về vấn đề này, ông Phan Xuân Dũng, Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường của QH cho rằng, hiện tại chưa thể đưa ra kết luận chính thức về nguyên nhân gây sạt lở ở bãi thải mỏ than Phấn Mễ.

Theo ông Dũng, trước mắt, tỉnh Thái Nguyên cần phối hợp với các sở ban ngành liên quan điều tra, sớm làm rõ nguyên nhân gây sạt lở. Bên cạnh đó, tăng cường công tác kiểm tra an toàn các khu mỏ, bãi thải khác trên địa bàn tỉnh để tránh hậu quả đáng tiếc.
Bảo Cầm - Thái Sơn-  Lê Quân

9 tháng 5, 2012

Thuý Tím trong rừng U Minh hạ

HỌC MỖI NGÀY . Anh ngây ngất đi trong rừng U Minh Hạ cùng Thúy Tím với cảm giác rất lạ: Nghe "Nhạc rừng" của Xuân Hồng ùa về, nghe "Nhớ rừng" lời con hổ ở vườn bách thú của Thế Lữ, trở về với tuổi thơ đi trong rừng "Vừa nhắm mắt vừa mở của sồ" của Nguyễn Ngọc Thuần, lắng sự gây nghiện tiếng sáo Đông Tà "Tiếu ngạo giang hồ" của trãi nghiệm Kim Dung. Bài thơ Thuý Tím ma mị, huyền ảo, ám ảnh, kích thích trí tưởng tượng, cảm giác lạ của người đi săn. Vừa sợ nhưng lại thích dấn tới khám phá. Bản nhạc rất hợp với bài thơ. Cám ơn Thúy Tím. Anh xin chép bài này về đọc để hiểu thêm một vùng hoang sơ của rừng nguyên sinh NGỌC PHƯƠNG NAM

TRONG RỪNG U MINH HẠ

Thuý Tím
 

.
Roạt
roạt
soạt soạt soạt
móng nhọn bọc nhung mềm
mắt đói thịt đỏ lửa trong đêm
con mồi hốt hoảng tìm đường sống trong cuộc đua bấn loạn
ánh nhìn vờn mồi
lặng lẽ bủa vây
thú hoang hú gọi trăng báo giờ giây kết liễu.
Róc rách
róc rách
tí tách nước va rơi, tí tách
nhạc suối veo trong veo
trăng lấp loá vỡ cười
nai con rúc, đùa chơi vú mẹ
lau cỏ tựa vào bờ, ca tình khúc mùa thu
vài con tép ánh lân tinh rất ngu
lượn lờ trước mõm cá đói meo ngoác mở
Xoẹt xoẹt xoẹt
tiếng máy cưa đang rít
âm giai chói chang đặc quánh nhạc ve rừng
chùm lá sắp lìa đời vạch di chúc lên da trời đen búp hoa màu máu ứa
chi chít sao không tên
hay ngấn nước mắt của đêm: đỏ hoe, sáng, nhạt, mờ?
cây đổ lìa đời, nức nở nhựa sau lưỡi rìu âm thầm tách vỏ
nụ cười lâm tặc ngã vào đêm
chuội như khúc gỗ lao từ trên cao theo rãnh máng đà về bến đỗ
"Đừng để lại gì ngoài dấu chân trên những bước cỏ mềm"
"Đừng để lại gì ngoài dấu chân trên những bước cỏ mềm"
lửa trại đánh rơi vài tiếng cười rất trẻ
dương xỉ già cong mầm, vít chẽ
vài con vắt lắng nghe và thân mềm cong khẽ
chọn cự li, chọn thời khắc tuyệt vời
hút máu từ da người không lời bàn sinh tử
DOPOEM quấn chặt lấy DOSING (*)
điệu luân vũ phê ngất ngây trong rừng U Minh Hạ
...........từng mẩu tóc trăng đêm buông xoã
..............vật vờ lẫn vào bàng bạc gió đi hoang......
Thơ THÚY TÍM
------------------------------------
*) DOSING: Một dòng nhạc kỹ thuật số đang gây nghiện trong giới trẻ về tác động phê của thứ âm thanh do nó tạo ra. (Thứ nhạc này cần nghe bằng tai nghe trong không gian yên tĩnh. Cảm giác âm nhạc đưa đến từ hai tai rất khác nhau tác động lên bộ não thành những lớp sóng có tần số thay đổi tạo ra ảo giác)

*) DOPOEM?: Liệu có chăng một dòng thơ, khi đọc lên nó khiến ta xoáy cuồng trong ảo giác bởi sự thay đổi liên tục của các cung bậc cảm xúc? Bài thơ này là một thử nghiệm của Tím về ý tưởng DOPOEM

.



.



Người theo dõi