Lưu trữ Blog

16 tháng 2, 2008

GIỌT SƯƠNG

Viễn Phương

Hạt sương trong vắt
Tan trong nắng hồng
Em ơi! Đừng khóc
Biển còn mênh mông.

Ta yêu biển xanh
Ta yêu trời rộng
Hạt sương long lanh
Là hoa của sóng,

Hạt sương trong vắt
Tan trong nắng hồng
Sương thành mây trắng
Mây thành bão giông.

Em ơi! đừng khóc
Biển còn mênh mông.

VỚI BIỂN

Lâm Thị Mỹ Dạ

Ta một mình chạm ly với biển
Biển cười vang
Sao người quá ngông cuồng
Thôi cần chi, ta ném vào đáy thẳm
Chén đời ta
Xoay lòng biển một vết thương!

Nếu biển đau, mong chi người chia sẻ
Vết thương kia trả lại ta nào
Sóng trắng xóa vỗ vào bờ nhè nhẹ:
- Ta mặn lắm rồi người không hiểu ta sao?

ĐÊM NHA TRANG

Văn Liêm

Muối mặn gọi ta về với biển
Gió mơn man , biển thở nồng nàn...
Đi bên em trên bờ cát mịn
Nghe thì thầm Nha Trang...Nha Trang

Trăng ngoi lên từ sâu thẳm đại dương
Con sóng bạc mặn mòi tình biển cả
Nỗi khao khát vỡ òa vào bờ đá
Biển vụng về chẳng biết ngỏ lời yêu...

Biển nông , sâu...thầm kín bao điều
Sóng trăn trở trườn mình vào nước mặn
Trong gió thoảng thì thầm lời em dặn
Biển mênh mông...tình em mênh mông...

BIỂN

Mai Linh

Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
chỉ có trăng suông thôi
và gió thổi
những nếp cát nhăn nheo sóng bồi hồi

Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
chỉ có núi mờ thôi
trong mắt ta chìm nghỉm vệt chân trời

Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
chỉ còn ta với chú dã tràng thôi
những cái càng bé xíu đang hơ lên
quệt một nét cuối cùng vào nước mắt biển khơi

5/1993

11 tháng 2, 2008

SAO VÀ BIỂN

Cỏ May

Em yêu anh
Như sao kia yêu biển
Biển có thuyền
Em chỉ có mình anh.

Có những đêm
Sao cúi đầu rơi vào lòng biển
Biển êm đềm lấp lánh lung linh.

Rồi sớm mai
Khi chân trời đã rạng bình minh
Từng đoàn thuyền nối nhau ra biển
Sao lại lặng mình trốn biển...
Biển ơi...

Nguồn: http://www.quanlytuong.net

BIỂN VÀ BỜ

Đào Phụng

Dạt dào không biết bao la
Biển buồn đập vụn sóng ra ngỏ lời
Để bờ hiểu trái tim khơi
Đã yêu tan hết cuộc đời còn yêu!

BIỂN VẮNG

Phan Thị Thanh Nhàn

Em ra biển tìm quên
Chẳng may trời mưa suốt
Sóng không người tắm mát
Cát không người dạo chơi
Gió lạnh đến tê người
Sóng như là chạy trốn
Biển mịt mù vắng tanh
Không cánh buồm không bến
Em chìa tay hứng mưa
Nghe lòng mình mặn chát
Biết nhớ ai bây giờ ?
Anh đã cùng người khác !
Muốn quên mà không được
Mưa khóc hoài tên anh

Người theo dõi